[Sơn Hà Nhật Nguyệt][PN] Chuyện cũ ở Hà Nam

Tác giả: Mộng Khê Thạch

Phiên ngoại này mình tìm thấy trên weibo của tác giả, được đăng vào [2016-03-13, 19:44:45]

Dịch: QT + Google Translate + Baike

Edit + Beta: Hy

MÌNH EDIT CHUI ĐẤY ĐỪNG AI ĐEM RA KHỎI BLOG, XIN CÁM ƠN!

Quá trưa, sắc trời đột ngột chuyển đen, sau đó nhanh chóng trút mưa to.

Ruộng nương xanh mướt phía xa sớm bị màn mưa dày đặc bao phủ, mắt nhìn cũng không rõ nữa.

Khí trời tháng tám nóng bức, nhưng có một trận mưa như vậy, ít nhất cũng có thể làm dịu nỗi buồn bực đến nghẹt thở của người ta.

Mùa màng năm nay cũng xem như không tệ, ít nhất xuân hạ không xảy ra hạn hán, mùa mưa cũng không có bị ngập, tới lúc thu hoạch, dân chúng sau khi giao trả địa tô vẫn còn dư dả, đủ nhiều để qua năm.

Chẳng qua hôm nay mưa to thế này, đối với người làm ăn buôn bán chuyên ra Bắc vào Nam mà nói thì đúng là đáng ghét nhất, tất nhiên là họ đi nửa đường phải dừng lại tìm chỗ nghỉ chân, tránh cho hàng hóa bị mắc mưa liền bán không được.

Chỉ có một dạng làm ăn là ngoại lệ.

Đó chính là giống như Lão Tống mở khách điếm này.

Khách điếm của Lão Tống nằm ở Tuyền An trấn.

Tuyền An trấn tuy nhỏ, nhưng muốn tới kinh thành thì phải đi qua con đường ở nơi này. Bên ngoài Tuyền An trấn có một con đường lớn, quanh năm suốt tháng không thiếu người qua lại, người dân nơi này lúc nào cũng có thể gặp được khách nhân từ nơi khác tới, hết lượt này tới lượt khác. Đôi khi là cả một đội buôn, đôi khi lại có không ít phần tử trí thức, dần dà, Tuyền An trấn cũng náo nhiệt hẳn lên.

Nhờ lợi thế đó, khách điếm Vân Lai này của Lão Tống làm ăn vô cùng tốt.

Thực tế khách điếm này cũng khá sơ sài, điều kiện cũng chẳng thể bằng được so với các khách điếm ở kinh thành, nhưng ai bảo người ta làm ăn đúng nơi đúng chỗ, nhất là những hôm như hôm nay, mưa giăng trời, chỉ một chốc, lầu một đã bị khách tránh mưa chen chúc ngồi đầy ra, ngay cả phòng cũng không khác gì mà bị đặt gần hết.

Lão Tống một bên gẩy bàn tính, trong lòng lại vui muốn nở bông.

Mưa rơi càng lúc càng lớn, người vào cũng càng lúc càng nhiều, bởi vì không còn chỗ trống nữa, vài người đành phải đứng dậy đi ra bên ngoài mái hiên.

Lão Tống không để Hỏa Kế đuổi bọn họ đi, bởi vì nếu họ đi ra, vậy không phải mất một cơ hội kiếm tiền à, mọi người đều chẳng dễ dàng gì, hơn nữa khách nhân đứng bên trong, phần lớn cũng sẽ kêu một chén trà, vậy cũng là có thu nhập mà, thà ít còn hơn không.

“Hổ Tử, đi tính tiền trọ của phòng thứ 3 trên lầu đi, nói buổi sáng trả mà mặt mũi giờ này trưa rồi không thấy, mau đi giục người ta đi, còn ai chờ đặt phòng đâu rồi…”

Ánh mắt lão nhìn chằm chằm bàn tính, miệng nói từa lưa nửa ngày, lại phát hiện Hỏa Kế bên cạnh không đáp trả lời nào, liền nhíu mày ngẩng đầu.

“Hổ Tử?”

“Đây đây đây!” Tiểu Hỏa Kế hoàn hồn, quay đầu nhìn Lão Tống một cái, lại không chịu được đổi hướng. “Chưởng quầy, nhìn cứ như khách quý, hay là tôi đi tiếp đón nhé?”

Lão Tống nương theo ánh mắt của nó nhìn theo qua, cũng lặng người đi một chút.

Vài người từ cửa chính đi vào.

Đi đầu là một hán tử trẻ tuổi, bên hông có dắt thanh đao, uy phong lẫm liệt, sau khi gã bước vào, ánh mắt lập tức lướt nhanh một vòng xung quanh.

Người bị gã nhìn qua, đều theo bản năng dời tầm mắt đi chỗ khác, không dám cùng gã đấu mắt.

Ngay sau đó, gã hơi né người, cũng không biết người phía sau nói gì với gã, sau lại hơi vuốt cằm, hán tử liền đi tới.

“Chưởng quầy, nơi này có phòng thượng hạng không?” Hán tử trẻ tuổi hỏi.

Gã vừa hỏi xong, Lão Tống lập tức chú ý ngay đến nam nhân phía sau gã.

Ngôn từ của Lão Tống nghèo nàn, tìm không được mấy lời ca ngợi văn vẻ mỹ lệ gì cho cam để hình dung, chỉ cảm thấy người kia có vẻ đẹp quả là hiếm thấy.

Nhưng cái đẹp này, lại không giống như nam giả trang thành con hát hay xinh đẹp như nữ nhân.

Rốt cuộc là vẻ đẹp thế nào, Lão Tống cũng nói không nên lời, chỉ cảm thấy khí thế phong thái này, nhất định là quý nhân trời sinh.

Trong lòng lão ngẫm nghĩ mãi, khó trách Hổ Tử cứ nhìn xung quanh, lại còn phải cười nói: “Có có! Khách quan ngài cần mấy gian?”

Hán tử nói: “Bốn.”

Lão Tống vừa nghe cũng có chút khó xử: “Phòng tốt ở đây có bốn gian, nhưng hiện giờ chỉ còn một, còn lại đều là bình thường…”

Hán tử không chút nghĩ ngợi liền nói: “Vậy thế này đi, một gian thượng hạng ba gian bình thường.”

Gã lấy bạc trong túi ra, đặt xuống quầy của Lão Tống: “Tiền cọc.”

Tiền cọc này khác gì tiền thuê đâu, đều nhiều như nhau cả!

Lão Tống thầm líu lưỡi, nụ cười trên mặt càng rõ ràng: “Các vị gia, mau theo bên này!”

Sắc trời dần tối đi, bên ngoài vẫn còn mưa, hơn nữa càng lúc càng lớn, xem chừng cứ thế này cả đêm.

Gian phòng thượng hạng này cũng giống ngoài kia, khá sơ sài, nhưng bôn ba bên ngoài, lại là loại địa phương này, có được nơi che mưa che gió cũng là không tồi rồi.

Trong lòng Ngạc Trữ đang rất bất an.

Gã cùng Dận Tự xuất môn, áp lực rất lớn, dọc đường đi lo lắng không yên, sợ Dận Tự gặp phải chuyện gì, vất vả vào được Hà Nam, mắt thấy sắp tới được địa giới phủ Thuận Thiên, hòn đá trong lòng cuối cùng cũng đặt xuống được, ai ngờ gặp phải mưa to, bọn họ không thể không ở lại nơi này mà qua đêm.

Chờ đợi ở loại khách điếm này gã không chịu đựng nổi, huống chi là thân phận quý giá như chủ tử, Dận Tự không bắt bẻ thứ gì, thậm chí chưa từng biểu hiện ra bất mãn, Ngạc Trữ lại cảm giác mình lo liệu chưa tốt, khó tránh chán nản.

Gã còn chưa học tới thuật hỉ nộ ái ố không lộ ra ngoài, trong lòng nghĩ thế thì biểu cảm cũng như thế.

Sau bữa cơm chiều, Dận Tự gọi gã đến phòng hắn.

“Âm Như, ngươi hôm nay rầu rĩ không vui, là lo sắp quay về kinh gặp a mã ngươi sao?” Liêm Thân Vương trêu chọc nói.

Hắn vừa mới tắm xong, bởi vì thời tiết nóng bức, trên người chỉ mặc quần áo đơn giản, chẳng qua vì quen thân với Ngạc Trữ, nên cũng không cố kỵ nhiều lắm.

Phụ thân của Ngạc Trữ là Vân Quý tổng đốc Ngạc Nhĩ Thái, Dận Tự đương nhiên biết rõ vị Tứ Ca kia của hắn coi trọng Ngạc Nhĩ Thái tài cán, nếu không ngoài ý muốn, đợi đến lúc bọn bọ quay về kinh, Ngạc Nhĩ Thái vừa lúc cũng muốn vào kinh báo cáo công vụ, đến lúc đó vừa vặn có thể để phụ tử bọn họ sum họp.

“Gia đừng trêu nô tài!” Ngạc Trữ cười khổ sờ sờ đầu: “Nô tài chỉ là cảm thấy bản thân vô tích sự làm việc không được tốt, sợ hồi kinh bị bệ hạ trách cứ!”

Dận Tự cười trấn an hắn: “Đừng lo, đến lúc đó ta làm chỗ dựa cho ngươi, đến nước này người không phải không làm được gì.”

Ngạc Trữ nhanh chóng đứng thẳng nói: “Vậy đến lúc đó làm phiền gia thay nô tài nói tốt vài câu rồi!”

Hoàng đế coi trọng Liêm Thân Vương bao nhiêu, không ai so với Ngạc Trữ tường tận hơn.

Liêm Thân Vương ngày trước có bệnh ở mắt, vất vả lắm mới khỏi hẳn, Hoàng đế không muốn ép bức đệ đệ thân yêu quá mức, liền cùng hắn cải trang thường dân chạy vào Giang Nam, rãnh rỗi giải sầu, nhưng y cũng không thể không về kinh trước, kết quả vừa đến kinh thành liền hối hận, một phong thư tín phái người cách tám trăm dặm đưa qua, thúc giục đệ đệ nhanh chóng quay về.

Lại đừng nói đến lời lẽ dùng trên thư tín, hoàn toàn so với uy nghiêm thiên tử thường ngày khắc hẳn. Gã quả thật khó có thể tưởng tượng tính cách Hoàng đế cường ngạnh lạnh lẽo dọa người như vậy, lại sẽ viết một lá thứ cho đệ đệ nói “Lúc nào cũng tương tư gửi trao, nhìn hoa liền nhớ đệ, thấy mưa cũng nhớ đệ, trăng sáng còn làm ta nhớ đệ hơn, vì sao không về? Tình cấp thiết, không cách gửi, trông sớm về”.

Bức thư này Ngạc Trữ từng vô tình liếc mắt qua, sau đó liền kiên quyết không dám nhìn lần thứ hai, chẳng qua Liêm Thân Vương có vẻ như đã quen với ngữ khí này của Hoàng đế, tiếp tục lộ trình, ven đường đi thì thưởng hoa khán nguyệt, xem xét dân tình, cũng không vì sự thúc giục của hoàng đế mà nhanh bước chân.

Ngạc Trữ còn biết, từ lúc hoàng đế quay về kinh trước, Liêm Thân Vương một mình ở lại Giang Nam, thỉnh thoảng có lời đồn đại, nói hoàng đế cùng Liêm Thân Vương huynh đệ trở mặt, cãi nhau ầm ỹ, cho nên sau đó Liêm Thân Vương bị hoàng đế tước mất quyền lực.

Loại lời đồn buồn cười này, Ngạc Trữ nghĩ, nếu bọn người kia nhìn thấy nội dung mấy lá thư của hoàng đế và Bát vương gia trao đổi cho nhau, không chừng sẽ chẳng đời nào mở miệng nói mấy lời đó.

Có điều hoàng đế dù sao cũng ở kinh thành xa xôi, ngoài tầm kiểm soát, Dận Tự cũng không vội vã làm sáng tỏ mọi chuyện, lời đồn như vậy càng có không ít người tin lấy tin để.

Ngạc Trữ nói: “Bệnh mắt của gia chưa khỏi bao lâu, đại phu ngàn dặn vạn dặn không nên đọc sách buổi đêm, gia lại quên sao?”

Dận Tự cười nói: “Xem một chút thôi, không có gì đáng lo, cả ngày nay cứ đi mãi, một tờ ta còn chưa kịp lật đây.”

Ngạc Trữ bất mãn: “Ngài cứ nói như vậy, lúc hồi kinh nô tài cũng bẩm báo với bệ hạ y như thế.”

Dận Tự vạn phần bất đắc dĩ, đành buông sách xuống, trừng mắt liếc gã một cái: “Ngươi đừng có lần nào cũng lấy y ra dọa ta!”

Vậy ngài đừng có lần nào cũng thỏa hiệp chứ! Ngạc Trữ buồn cười nghĩ.

Vì muốn dời sự chú ý của đối phương, Ngạc Trữ lại nói: “Nơi này không có gì ăn ngon cả, gia đêm nay ăn chưa no, bằng không hãy để nô tài ra ngoài tìm thức ăn?”

Dận Tự khoát tay: “Thôi đi, ngươi cũng biết nơi này là trấn nhỏ, hiện tại lại đang mưa, đâu dễ dàng gì tìm được thức ăn, chờ ngày mai vào Hà Nam rồi…”

Nói còn chưa dứt lời, cách vách liền truyền đến tiếng nói chuyện ồn ào.

Bởi vì nơi này cách âm không tốt mấy, Ngạc Trữ với Dận Tự bọn họ lúc nói chuyện cũng hạ thấp âm thanh xuống, chẳng do vị khách kế bên hiển nhiên còn chưa biết được điều này, cho nên kéo giọng cao cực điểm, hai người bọn Dận Tự đều nghe thấy hết.

Dận Tự hai tai lắng nghe, phảng phất nghe được chủ đề thi hương gì đó, trên mặt lộ ra vẻ hứng thú, ý bảo Ngạc Trữ im lặng, sau liền đứng dậy đi đến bên tường lắng nghe.

Qua giọng nói có thể đoán được hai người sát vách là người trẻ tuổi, cũng đều là chuẩn bị đi đến kỳ thi hương lần này ở Hà Nam.

Một người cười nói: “Hưng Khánh huynh, huynh đây cũng quá nhát gan rồi, muốn trên bảng có tên mình, nhưng lại không dám mạo hiểm, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy!”

Tên còn lại có chút kích động: “Vũ Hoa huynh, việc này vạn lần không thể được, nếu như bị bắt…”

Thanh âm của hắn ngừng lại, như là đột nhiên bị người ta che miệng.

Dận Tự duỗi tai ra nghe, hai người kia cũng giảm thấp thanh âm, tiếp theo không nghe được gì nữa.

Hắn liếc mắt sang Ngạc Trữ.

Ngạc Trữ một chốc liền hiểu được ý của Liêm Thân Vương, gã có chút bất đắc dĩ chắp tay, trực tiếp đi đến cửa sổ mở cửa, sau đó mượn lực đạp một phát rồi chuồn ra ngoài, lên nóc nhà, đi làm việc không thể để lộ ngoài ánh sáng.

Dận Tự tìm được thứ tiêu khiển, cũng không vội cầm sách lên nữa, mà chậm rãi tự rót một chén trà.

Đợi đến khi chén trà của hắn cạn tới đáy, Ngạc Trữ cũng quay lại.

Dận Tự: “Là thế nào?”

Ngạc Trữ: “Một tên dạy một tên làm sao để dối trá trong kỳ thi hương.”

Dận Tự nhíu mày: “Bọn hắn chỉ nói thôi, hay thực sự tính làm như vậy?”

Ngạc Trữ ho nhẹ một tiếng: “Nô tài cảm thấy, chỉ sợ bọn hắn thật tính sẽ làm tới…”

Dận Tự: “Bọn hắn thương lượng biện pháp gì sao?”

Từ Minh tới Thanh, thủ pháp dối trá trong mấy cuộc thi không hề thiếu, bí mật đem theo thì sớm bị bắt rồi, đằng này trực tiếp đem tài liệu nhét vào viên thuốc rồi nhét vào hậu môn, hành vi tồi tệ khiến người khác không xem nổi.

Đương nhiên kết cục của những người này cũng không ra sao, nặng thì vứt cái mạng nhỏ, còn nhẹ, ít nhất cũng là cả đời không được quay lại trường thi, nhưng vẫn không ngăn được những kẻ không nhọc công đọc sách học hành mà chỉ thích bày thủ đoạn nhằm mau chóng đầu cơ trục lợi.

Cơn lũ làm càn ở trường thi mãi cấm cũng không dứt, hơn nữa một khi bắt được, thì ắt phải là đại án.

Ngạc Trữ nói: “Bọn hắn muốn sau khi thi, đổi bài thi của hai người khác thành bài của mình.”

Dận Tự sửng sốt nói: “Bài thi sau khi hoàn thành sẽ được niêm phong lại, bọn hắn đổi thế nào được, chẳng lẽ mua chuộc được quan niêm phong?”

Ngạc Trữ gật đầu: “Đúng là vậy, nô tài nghe được ngữ khí của một người, hắn có chút quen biết với quan niêm phong lần này, có phương pháp để qua được ải.”

Dận Tự: “Vậy bọn họ lại làm sao biết bài thi được đổi nhất định có thể đứng đầu bảng, như vậy không phải quá mạo hiểm sao?”

Ngạc Trữ: “Bọn hắn có nói hai cái tên, nô tài nghe không rõ lắm, hình như là tài tử của Tung Dương thư viện, là người có tài nên chúng không lo.”

Dận Tự giận quá hóa cười: “Thật sự là to gan lớn mật, ngay cả loại phương pháp này cũng nghĩ ra!”

Còn chưa nói tới làm cách nào có được đề thi, loại thủ pháp này so với bí mật đem tài liệu vào trường thi còn cao minh hơn, bởi vì khi đã có yết bảng thi hương, sĩ tử không thể đến trước mặt giám khảo yêu cầu xem xét được, hơn nữa bài học người tốt hằng ngày, ở nơi thi thố này phát huy không được tốt, cũng là lẽ thường, chỉ cần mua được quan niêm phong, tất cả mọi chuyện liền trở nên dễ dàng.

Nhưng đối phương sẽ không tự nhiên nghĩ tới, bọn hắn tùy tiện trọ tại một khách điếm nhỏ, chẳng ngờ cách vách lại là Liêm Thân Vương.

Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát, xem như bọn chúng xui xẻo.

Ngạc Trữ đánh hơi được dự cảm bất thường: “Gia, ngài không phải là muốn quản chuyện này chứ?”

Dận Tự lòng đầy căm phẫn: “Như thế là tổn hại đến pháp luật và kỷ cương, nếu ta đã đụng tới, há có thể buông tha, ngày mai lập tức khởi hành đến Tường phủ.”

Ngạc Trữ đỡ trán, đi theo Bát gia lâu như vậy, hắn làm sao lại không biết người này là vừa lúc tìm được cái cớ để không phải về kinh sớm chứ!

“Gia, bệ hạ còn ở kinh thành chờ ngài trở về đó!” Ngạc Trữ có chút cạn lời.

“Bệ hạ trăm công nghìn việc, ở đó quan tâm người nhàn rỗi như ta làm gì, ta quay về cũng chỉ thêm phiền mà thôi, lại chẳng giúp được gì, nay gặp chuyện của triều đình, tự nhiên muốn nhúng tay vào.” Dận Tự mặt không đổi sắc nói ra một đống lý do to lớn, tóm lại một câu, việc kéo dài thời gian hồi kinh sau hẵng nói.

Ngạc Trữ phản đối không được nữa, đành phải thỏa hiệp, nhưng gã cũng thật hoài nghi vị Hoàng đế đang ở nơi kinh thành xa xôi sau khi chứng kiến bọn họ lùi thời gian quay về sẽ phản ứng như thế nào.

Có lẽ…sẽ nổi trận lôi đình nhỉ?

Bất quá bệ hạ hẳn là không nỡ giận dỗi Liêm Thân vương, cuối cùng khẳng định là họa bay lên đầu gã.

Nghĩ tới, Ngạc Trữ đã cảm thấy da đầu run lên.

***
Gió xuân ngựa cưỡi phi ào
Trường An xem hết vườn nào có hoa. (1)

Từ cổ chí kim, toàn bộ sĩ tử có tên trên bảng vàng, cơ hồ cũng đều có cảm giác giống như Mạnh Giao vậy, mười năm gian khổ học tập cuối cùng cũng có hồi đáp, dù là ngày thường bình tĩnh hơn người, tất nhiên đến lúc này cũng khó dấu vẻ vui thích.

Trình Văn Bác lẫn trong đám đồng môn để xem bảng vàng là một trong số đó.

Y ở Tung Dương thư viện cũng được xem là danh nhân, vài lần đại diện thư viện đến chủ trì văn hội ở phủ quan thường đoạt giải nhất, trên phố cũng thường đồn rằng y có thể trong vòng một nén nhang làm ra hai bài thơ đầy sắc màu, cho nên kỳ thi hương ở Hà Nam lần này y là người có khả năng cao nhất sẽ giành được giải Nguyên.

Tuy rằng ngoài miệng khiêm tốn là thế, nhưng Trình Văn Bác đối với kỳ thi hương lần này lại trong tình thế bắt buộc.

Khi y đến xem, nghĩ, kể cả bởi vì là do vấn đề của quan chấm thi hay do y lỡ mất vận may với giải Nguyên, như thế nào cũng sẽ được một giải Á Nguyên.

Tóm lại một câu, y không cho thứ tự của mình sẽ lọt ra khỏi hàng thứ ba.

Ngoài Trình Văn Bác ra, kỳ thi hương này còn nhiều người thực lực mạnh dọa sợ đối phương, ai cũng không dám tự tin nói mình có thể đoạt giải nhất, nhưng bọn hắn khi nhìn thấy trên bảng không có tên mình, vô thức sẽ nghi ngờ.

“Hạng mười tám bảng Ất, Khấu Hoa Mỹ. Khấu lão gia!”

“Hạng hai mươi ba bảng Ất, Thanh Vĩnh Phong. Thanh lão gia!”

Công bố thứ hạng trên bảng, cũng không dựa theo trật tự nào, nhưng mà, thứ tự càng cao, nhất định là càng ở phía sau.

Nhiều người xung quanh Trình Văn Bác sau khi nghe tên mình đều vui nhảy cẫng lên, cũng có người lo âu bất an, chỉ có y tin tưởng mười phần, cho dù tên trên bảng đã được hơn nửa, thì vẫn không lay động.

“Hạng bảy bảng Ất, Đồng Hoằng Ích. Đồng lão gia!”

“Hạng sáu bảng Ất…”

“Hạng hai bảng Ất, Trần Kiên Thành. Trần lão gia!”

Người cũng dần thưa thớt, mắt thấy đã đến hạng thứ hai rồi, mà còn chưa xuất hiện tên Trình Văn Bác, sắc mặt của y chậm rãi thay đổi.

Chỉ có hạng nhất…

“Hạng nhất bảng Ất, Thanh Nguyên Bạch. Thanh lão gia!”

Điều, điều này sao có thể?

Mặt Trình Văn Bác trắng bệch, hoàn toàn không dám tin.

Chung quanh ầm ĩ, nhưng y sớm đã không nghe ra người khác nói cái gì, ánh mắt sững sờ, ngẩn người nhìn chằm chằm tên người đầu bảng, đờ đẫn ra.

“Tử Lược huynh, có lẽ nha dịch đọc tên ban nãy để lọt tên của huynh rồi, đợi một lát có bảng ghi tên đầy đủ nữa kia, trước đừng gấp gáp!” Hảo hữu gọi tên tự của Trình Văn Bác, vỗ vỗ vai y an ủi.

Trình Văn Bác kéo kéo khóe miệng, như muốn cười một cái, lại thất bại.

Bảng ghi tên thi hương ở Hà Nam mau chóng được phát ra, Trình Văn Bác liều lĩnh nhào đến xem, chỉ là vô luận nhìn bao nhiêu lần, y đều không nhìn thấy được tên mình.

Rất nhiều người đều nhận ra vị này là tài tử của Tung Dương thư viện, ánh mắt không khỏi hiện lên vẻ thương hại.

Trình Văn Bác không biết mình như thế nào từ chỗ bảng tên trở về, trở lại khách điếm ra sao, thẳng đến khi y ngồi xuống trong gian phòng của mình, còn thoáng như mộng, như lọt vào màn sương.

Chẳng lẽ mình phát huy không được tốt?

Không, không có khả năng, y nhớ rõ đề mục này không khó, bản thân cũng định liệu được trước, văn vẻ cũng không phải ẩu tả qua loa, không lọt vào mắt xanh của giám khảo hay không được cái nhất cái nhì đi chăng nữa, thì làm sao có thể tới nỗi đến cái tên cũng không thấy như vậy được?

Rốt cuộc là tại sao?

Y thiên tư thông minh, thiếu niên đắc ý, từ lúc đi học đã thuận buồm xuôi gió, thầy giáo đều coi trọng, được bọn họ phó thác kỳ vọng, cảm thấy y lần này nhất định có thể thi đậu tiến sĩ, làm thư viện nở mặt.

Ai có thể đoán được, y ở kỳ thi hương lại đột ngột ngã đau như thế?

Trình Văn Bác không chịu nổi đả kích này.

Tinh thần hốt hoảng, cũng không biết đã ngồi bao lâu, trong lòng mất hết can đảm, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại quăng ngay chén trà trên tay, cầm lên mảnh vỡ chuẩn bị cắt lên cổ, xong mọi chuyện, cũng đỡ cho sau này khi ra ngoài không phải nhận cười nhạo.

Mảnh sứ nhỏ chạm đến da, Trình Văn Bác đau đớn, có chút chùn chân, ngẫm lại cắt cổ đau quá, vẫn là thắt cổ tương đối dễ dàng, lại lấy đai lưng quấn qua xà ngang, thật cẩn thận khoa tay múa chân hết nửa ngày.

Còn chưa đợi đến lúc hắn quyết tâm đạp cái ghế dưới chân, đã nghe thấy ngoài cửa sổ có người nói: “Ngươi tự sát nhanh lên chút có được không, ai đời lại có người muốn chết mà lại sợ chết như ngươi?”

Trình Văn Bác bị âm thanh kia dọa sợ, không lường trước đạp đổ ghế, cổ trực tiếp bị đai lưng tóm lấy, thiếu chút nữa là đi đời nhà ma.

Ngay lúc y đang liều mạng giãy dụa, một thanh đao vung lên, cắt đai lưng thành hai đoạn, y cũng ngã xuống theo.

Trình Văn Bác vừa ho khan vừa sợ hãi nhìn thấy bên cửa sổ bỗng dưng xuất hiện một vị khách không mời mà đến: “Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai?”

Đối phương cũng không thèm nhìn y, đi thẳng tới cửa, mở cửa.

“Bát gia.” Hán tử cung kính nói.

Sau đó lại có một người đi vào phòng, đến bên bàn ngồi xuống, nhấc bình trà lên rót ra chén, kết quả giơ lên giữa chừng không biết nhớ tới cái gì, lại để xuống.

Trình Văn Bác nghẹn họng nhìn bọn họ chuyển chủ thành khách, ngay cả ý niệm tự sát cũng quên mất.

“Các người là ai?”

“Người tới giúp ngươi.” Người vào sau nói thế.

Trình Văn Bác từng đi theo sư phó bài kiến qua tuần phủ của tỉnh, học chính, cũng xem như hiểu đời, nhưng trên người họ lại không có loại khí chất như thế này.

Nếu dùng một từ để hình dung, vậy thì chính là quý không nên lời. (‘quý’ trong ‘cao quý’)

Đối phương thấy Trình Văn Bác chỉ ngây người nhìn mình, liền cười nói: “Ta tên Ưng Bát, là một người qua đường, không liên quan gì tới ngươi. Chẳng qua ta biết ngươi là tài tử của Tung Dương thư viện, hôm nay lại thi rớt, cảm thấy không phục trong lòng?”

Trình Văn Bác lấy lại bình tĩnh: “Việc này liên quan gì tới các hạ?”

Ngạc Trữ khẽ nhíu mày, nhưng Dận Tự không mở lời, gã cũng không lắm miệng làm gì.

Dận Tự cười một chút, đem chuyện mình nghe được ở Tuyền An trấn đêm hôm đó miêu tả lại cho Trình Văn Bác.

Trình Văn Bác ngơ ngác nghe, nửa ngày không nói được tiếng nào.

Dận Tự liền hỏi: “Hai người nọ, một kẻ là Vũ Hoa, một kẻ là Hưng Khánh, đây chắc là tên tự của họ, người quen biết chứ?”

Trình Văn Bác hít một hơi thật sâu, khó khăn nén xuống kích động: “Biết chứ, sao lại không biết được! Trần Kiên Thành tự Hưng Khánh, Khấu Hoa Mỹ tự Vũ Hoa, đều cùng học với ta ở Tung Dương thư viện! Hai người nọ, bây giờ một người hạng hai, một người hạng mười tám, đều có tên trên bảng!”

Thấy y lao ra cửa định đi tìm đối phương tính sổ, Dận Tự mở miệng: “Người muốn làm gì?”

Trình Văn Bác nghiến răng nghiến lợi: “Đương nhiên muốn đi tìm bọn họ đối chất! Bọn hắn hai người ở Tung Dương ỷ vào gia thế mà bắt nạt bạn bè, học vấn cũng không bằng ta, bây giờ mua được quan niêm phong đổi cả bài thi của ta, làm ta thi rớt, oan khuất bực tức này, ta tố cáo lên kinh, nhất định phải đòi lại được công danh!”

Cuối cùng vẫn là một thanh niên tâm tư đơn giản, Dận Tự lắc đầu: “Làm sao ngươi tố cáo được, chứng cớ đâu? Làm sao ngươi biết được bài thi của mình bị đổi, không may có khi còn tự chuốc xui xẻo nữa? Ngươi muốn tố cáo ai? Hai người cùng trường kia? Quan niêm phong? Hay là quan chủ khảo? Hà Nam tuần phủ? Ngươi một thân tiểu tú tài, có thể tố cáo nhiều người như vậy sao? Coi như hai người nọ hối lộ quan niêm phong để đổi bài thi của ngươi, nhưng làm sao biết được sau lưng bọn họ không có chỗ dựa vững chắc?”

Trình Văn Bác bị những vấn đề của hắn làm cho nói không ra lời, lại nghe đối phương cất lời: “Ngươi còn nhớ bài thi ngươi đã viết vào ngày thi không, có thể viết lại một lần giống vậy chứ?”

“Có thể.” Trình Văn Bác gật gật đầu, trong lòng khó nén nghi ngờ: “Các hạ rốt cuộc là ai?”

Một người qua đường không quen không biết, bỗng nhiên lại chạy đến nói cho y biết tất cả mọi chuyện, còn giúp y hiến kế?

Dận Tự nói: “Nếu ta nói ta cùng hai người kia có thù oán với nhau, ngươi tin hay không?”

Trình Văn Bác: “Hả?”

Dận Tự nở nụ cười: “Không phải đâu, ngươi cứ nghĩ ta thuận miệng nói dối, ta tự động cũng không muốn kể cho ngươi, việc này ta sẽ hết sức giúp ngươi, cũng không cần thù lao gì, coi như là gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ, như vậy ngươi an tâm chưa?”

“Chỉ là…” Trình Văn Bác có chút chần chừ, lại nhìn Ngạc Trữ phía sau y, gương mặt chữ điền khó nén vẻ sắc bén, cây đao trong tay gã làm y sợ không thôi.

Hai người này, làm sao lại giúp mình không lý do?

Nhưng y cũng không còn lựa chọn nào khác, mắt thấy hai kẻ kia trộm công danh của mình, Trình Văn Bác đương nhiên sẽ không cam tâm, muốn đòi cho bản thân một cái công đạo, nhưng y chỉ là thư sinh nhỏ bé, lại không tìm được biện pháp, trừ việc kiện lên trên, còn có thể làm gì đây? Nói không chừng bản tố cáo còn chưa lên được nơi cao, liền đã bị người chèn ép rồi.

“Ta cần làm những việc gì đây?” Trình Văn Bác hỏi.

“Trước tiên ngươi viết lại lần nữa những gì ngươi viết ở hôm thi hương.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó đương nhiên là đi tìm Tường Phù tri phủ, nhờ hắn giải oan đó!”

Trình Văn Bác cứng họng, cái, cái này thì tính là biện pháp gì? Y còn tưởng người trước mắt này định liệu mọi thứ xong xuôi rồi, còn này thì có gì là phương pháp hay ho đâu?

Dận Tự cười nói: “Ngươi nhìn ta làm gì, nhìn nữa cũng không nở được bông hoa nào, đã có oan khuất, trước là phải dựa vào quy củ, chẳng lẽ bắt ta trực tiếp cầm cáo trạng đưa đến chỗ Hoàng Thượng?”

Trình Văn Bác chán nản.

Đành chịu, y thành thật dựa theo lời Dận Tự, trước tiên đem bài thi lặng lẽ viết lại.

Dận Tự nhìn đối phương văn chương bay bổng, tuy chưa tới mức kinh diễm tuyệt luân, nhưng lấy được vị trí trong hàng thứ 5 trở lên khẳng định không vấn đề gì, vậy mà Trình Văn Bác đến tên cũng không có trên bảng, nhất định còn nội tình khác.

Hắn để Trình Văn Bác cầm bài thi trực tiếp đi tìm Tường Phù tri phủ, nếu tri phủ không chịu nhận thì lại đi tìm tuần phủ.

Trình Văn Bác làm theo lời hắn, quả nhiên, Tường Phù tri phủ nhát gan sợ phiền phức, căn bản không muốn tiếp chuyện này, liền thoái thác một phen, còn nói lão cùng việc chấm thi không liên quan, để y đi tìm học chính, hai bên tranh chấp một hồi, Dận Tự ở bên ngoài chờ đến nửa ngày, mới thấy Trình Văn Bác nổi giận đùng đùng bước tới, may mà y còn có công danh tú tài trong người, nếu không phỏng chừng đã bị đánh đuổi rồi.

“Sao rồi?” Dận Tự hỏi.

“Tri phủ đại nhân không chịu nhận!” Trình Văn Bác cả giận nói: “Chẳng lẽ bởi vì hắn không trủ chì kỳ thi, là có thể tùy ý thoái thác sao, ta rốt cuộc cũng rõ tại sao mọi người đều nói trên quan trường chỉ toàn quan lại bao che nhau!”

Dận Tự ý vị thâm thường khẽ cười: “Sau này khi ngươi có cơ hội làm quan, phải nhớ kỹ những lời ngươi vừa nói.”

Trình Văn Bác sửng sốt.

Mấy người họ đến trước phủ tuần phủ Hà Nam, Trình Văn Bác có chút do dự: “Cứ như vậy đi vào, chỉ sợ tuần phủ đại nhân không tiếp ta thôi?”

Dận Tự: “Vậy ngươi muốn đi vào như thế nào?”

Trình Văn Bác: “Không bằng chờ tuần phủ đại nhân đi ra, trực tiếp ngăn đón kiệu nhờ giải oan?”

Dận Tự: “Ngươi biết khi nào hắn đi ra sao?”

Trình Văn Bác đỏ mặt, y nghe ra ý tứ trong lời Dận Tự, cảm giác mình chỉ là một thư sinh nhỏ bé, mới vừa rồi lòng còn đầy căm phẫn nói cần tố cáo lên kinh thành, kết quả bây giờ ở trước nha môn tuần phủ đã vấp phải trắc trở.

“Nếu không, ngươi theo giúp ta đi?” Y nhìn Dận Tự với Ngạc Ninh, phát hiện vẫn là Dận Tự tương đối dễ nói chuyện.

Người tự xưng Ưng Bát này, tuy rằng không hiểu sao lại xuất hiện, lai lịch cũng không nói tỉ mỉ, nhưng trên người hắn có một loại khí độ không nói nên lời, làm cho người khác dễ dàng sinh hảo cảm, theo bản năng liền cảm giác hắn không phải người xấu.

Hiển nhiên, Trình Văn Bác cũng có loại cảm giác này, cho nên y sẽ tự giác vô thức mà muốn thân cận cùng ỷ lại đối phương.

Dận Tự nhìn y dũng khí cũng chưa đến mười phần, thở dài nhẹ: “Được thôi.”

Hai người đang muốn đi vào, đã thấy đoàn người từ trong đi ra.

Trình Văn Bác ồ lên một tiếng, cao hứng trở lại: “Là tuần phủ đại nhân!”

Dận Tự mặt biến sắc, xoay người muốn đi, nhưng hắn đã quên bên cạnh mình còn có Ngạc Trữ cũng thấy được mục tiêu, bọn họ vài người đứng trước cửa không quá xa, đối phương đảo mắt qua liền thầy rõ.

“Bát đệ!” Đối phương gọi lớn.

“…” Nếu như có thể, Dận Tự rất muốn làm bộ như nghe không được.

Trình Văn Bác nhìn chăm chăm Hà Nam tuần phủ đối với người kia ân cần vô cùng, lại thấy người kia bỗng nhiên nhìn đến Ưng Bát bên cạnh mình, sau đó mặt đổi sắc bước tới, ôm chặt lấy Ưng Bát, cứ như sợ hắn sẽ chạy đi vậy.

“Đệ không chạy, Tứ ca, buông đệ ra!” Dận Tự cười khổ nói.

“Sao lại không hồi kinh?” Người nọ hơi buông hắn ra, gương mặt lạnh lùng, đủ để dọa con nít khóc thét.

“Làm sao đệ biết được huynh sẽ chạy đến đây…” Dận Tự lẩm bẩm nói.

Dận Chân nghe vậy, sắc mặt càng thêm đen, y buông hắn ra, nhưng vẫn còn nắm chặt tay đối phương không buông.

Ngạc Trữ cuối cùng cũng có cơ hội mở miệng: “Nô tài vấn an Tứ Gia!”

Dận Chân khởi binh vấn tội: “Hay cho Ngạc Trữ ngươi, vậy mà lại dám lừa gạt Bát Gia đến nơi này làm loạn!”

Mắt thấy y muốn phát giận sai người, Dận Tự vội nói: “Là đệ để gã rẽ ngang đến Hà Nam, không liên quan đến gã.”

“Trở về sẽ giáo huấn đệ sau!” Dận Chân hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, không quên ở trước mặt người khác dữ thể diện cho hắn, âm lượng chỉ có hai người nghe được.

Hà Nam tuần phủ há to miệng, lão biết thân phận Dận Chân, nghe Dận Chân xưng hô người kia là Bát đệ, sao có thể không nhận ra, vội vàng đi lên vấn an: “Ra mắt Bát Vương, khụ, Bát Gia!”

Lão bị Dận Chân trừng mắt liếc, vội vàng đem chữ Vương rút trở về, thầm nghĩ bên ngoài đều đồn đại nói Bát Gia mất đi thánh quyến, nhưng nhìn thấy Hoàng Thượng như hiện tại, rõ ràng là đối với Bát Gia như trước nặng tình, tình thâm còn hơn cả huynh đệ dân gian, hai chữ thất sủng này, cũng không biết từ đâu nói đến, những thứ nghe sai đồn bậy này, thật là sai quá sai.

“Cái đó…Ưng huynh?” Trình Văn Bác rụt rè nói. (Poor Bác thúc, nãy giờ bị quẳng sang bên như cờ hó =))))

Y đứng bên cạnh nhìn hồi lâu, dù cho không rành đời, cũng biết được thân phận Dận Tự không đơn giản.

Thử nghĩ đi, người mà ngay cả tuần phủ Hà Nam cần phải hành lễ là người đơn giản như thế nào? Càng không cần nhắc đến vị huynh trưởng kia của hắn, chẳng lẽ bọn họ là vương tôn công tử gì đó?

Y ở bên này miên man suy nghĩ, Dận Tự lại không quên chuyện của Trình Văn Bác, thay mặt y đơn giản nói qua cho tuần phủ Hà Nam nghe một lần.

Dận Chân ở bên cạnh nghe mà không được kiên nhẫn cho lắm: “Trần Trạch tất nhiên sẽ theo lẽ công bằng mà xử lý, có phải không, Trần Trạch?”

“Dạ dạ dạ!” Tuần phủ Hà Nam nào dám nói không phải. “Thần, khụ, Trần Trạch nhất định sẽ xử lý thỏa đáng, thay sĩ tử giải oan, đảm bảo đem người làm loạn trật tự trường thi này bắt giữ, Bát Gia xin yên tâm!”

Dận Tự không quên cẩn thận dặn dò: “Không phải là muốn ngươi nhất định phải đứng về phía Trình Văn Bác, đúng sai trong đó, ngươi trước tiên phải điều tra rõ ràng, không được nuông chiều kẻ xấu, cũng không nên oan uổng ng…”

Chữ ‘người’ còn chưa nói xong, hắn đã bị Dận Chân túm đi.

Ngạc Trữ cùng đi theo Dận Chân, làm một thị vệ đứng xa xa, không dám đuổi kịp mà nghe bọn họ nói chuyện, Dận Chân mặt đen không mở lời, chỉ kéo Dận Tự vào khách điếm, dọc theo đường lên phòng trên lầu hai, đóng cửa lại, tùy ý để Ngạc Trữ bên ngoài coi chừng, lúc này mới buông tay ra, cơn tức đầy mình còn chưa kịp xả, đã thấy động tác nắn bóp cánh tay của Dận Tự, giận dỗi gì cũng đều bay đi hết, chỉ còn lại đau lòng ngập tràn.

“Ban nãy huynh mạnh tay quá sao?” Y không khỏi đưa tay qua giúp Dận Tự xoa bóp.

“Sao Tứ ca lại giận đến mức này?” Dận Tự cười, than thở.

“…” Dận Chân trầm mặc một lát, ” Tại sao đệ không chịu về kinh?”

“Bệnh mắt của đệ khỏi rồi, quay về kinh không giúp huynh được chính sự, giống như phế nhân mỗi ngày chỉ biết chờ đợi trong phủ, không bằng ở bên ngoài đi lại nhiều một chút, coi như khảo sát dân tình cho huynh, như vậy không tốt sao?” Lời của Dận Tự như dòng suối mát, nháy mắt đã đem chút tức giận sót lại của người nào đó dập tắt.

Dận Chân còn có thể nói gì đây, y cho tới bây giờ không cách nào ở trước mặt người này nổi giận được, chỉ một lần kia đã làm y hối hận cả đời, mới vừa rồi nộ khí chẳng qua cũng do…

“Huynh nhớ đệ.” Y một phen ôm lấy đối phương, động tác nhẹ nhàng hơn nhiều, nhưng cũng ôm rất chặt, chỉ muốn đem người trước mắt khảm vào máu thịt mình. “Huynh ở kinh thành rất nhớ đệ, thật sự chịu không nổi, nên mới đến đây tìm đệ.”

“Thần đệ biết.” Dận Tự mỉm cười, cũng đưa tay ôm lại y.

Không để Dận Chân thất vọng, lại bồi thêm một câu: “Đệ cũng rất nhớ Tứ ca.”

Thật bình thường, một câu nói bình thường như vậy, lại làm cho lòng Dận Chân ngập tràn mật ngọt.

Thế gian này thế nào cũng có một người như vậy, có thể làm ta trăm chuyển ngàn hồi, nhung nhớ triền miên, cả đời không hối.

.

.

.

HẾT

_____________

Em vẫn chưa thoát khỏi bộ SHNN này các mẹ ạ…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s